Chủ đề dư luận
Văn hóa
Tùy bút - truyện ngắn
Viết cho con…
Tối nay, con trai ngủ sớm hơn mọi khi. Nhìn con ngủ với nét mặt ngây thơ, tự nhiên mình bổng thấy ích kỷ một cách kỳ quặc. Giá như Nhím nó còn nhỏ mãi như vầy, giống như mình đã từng nhìn Pepsi ngủ cách đây 7 - 8 năm trước và cũng ước như vậy! 
Thật ra, chỉ trừ khi nào mình có "độ" về muộn sau 10 giờ thì chịu chứ bình thường trước khi ngủ, con ở phòng vẫn nằm chờ ba về để nghe ba kể chuyện, rồi chúc ba ngủ ngon. Hai ba con vẫn nằm cạnh nhau, Nhím rất thích được nghe ba kể chuyện cổ tích từ hồi còn nhỏ. Cách tuần, vẫn còn đưa Nhím đi Co.op Mart để đọc sách ké, để đôi khi kêu Nhím kể lại. Cháu thích chuyện Trần Quốc Toản bóp nát cam, chuyện hai cái bướu. Khi nghe thì có chuyện cháu biết rồi vẫn cố tình nằm yên, vì còn là con nít nên thỉnh thoảng Nhím cũng vô tình lộ ra là mình đã đọc rồi (?). 

Cả tháng nay, hết chuyện để kể rồi vì từ cổ tích Việt Nam đến Grim... con đã nghe, nên mình chuyển qua kể cho cháu những chuyện “Hạt giống tâm hồn” có phân tích cùng cháu. Chuyện cây Táo, chuyện Ly sữa, chuyện Nói dối vì là kể nên đôi khi mình chỉ nắm nội dung rồi phăng một tí, là bị cháu vịn ngay. Sau mỗi chuyện, mình đều cùng cháu chỉ ra điều đúng sai, liên hệ với thực tế nhà mình, bạn bè…, dường như cháu hiểu ra được nhiều điều nên mình tự hào là hiện tại thì con mình cũng biết nghe lời, cư xử với bà nội, bác Năm đang bị bệnh liệt người rất thảo hiền. Hi hi… nhưng nhờ có con mà mình cũng nhớ được vài chuyện mà kể cho học sinh lớp chủ nhiệm nghe để giáo dục các em.

Không biết mình có yếu đuối hay không chứ quan điểm mình là sau này cái gì cũng có thể bù đắp được cho con trẻ hết chỉ trừ tuổi thơ là không thể. Vì sao à? Vì mình nghĩ khi con còn nhỏ, nó ngây thơ hồn nhiên lắm, thỉnh thoảng mình ôm con, nựng nịu nó là quên hết phiền muộn trong công việc, điều này sẽ không thể làm được nếu con mình đã thành thiếu nữ, chàng thanh niên. Văn hóa Á Đông thể hiện tình cảm với con lớn thấy sao sao á. Nên thấy bạn bè gửi con đi du học xa ngay từ khi con còn nhỏ, mình ngưỡng mộ bạn mình ghê, sao họ hay vậy trời. 

Hồi trước, khi chưa có con mình rất thương đứa cháu kêu bằng bác. Có lần đưa nó đi sở thú chơi bằng xe cà tàng về dọc đường xe hư ở chân cầu Sài Gòn, chờ sửa xong đã hơn 7 giờ tối, hai bác cháu vừa đi vừa hát bài “ Một cây số đi chân nè, đường còn xa lắm không? Hai cây số đi chân nè, ôi nhức quá đôi giò..” Vậy mà cũng về tới nhà mà thằng Bim Kelvin Nguyen rất vui và ngọng ngịu nói “ Dạ, con không mệt”. Hôm trước, qua Mỹ thăm cháu, mừng quá hai bác cháu ôm nhau và khi tiễn ra sân bay LAX cũng ôm nhau nhưng lại thấy không là cái ôm như ngày xưa nữa vì cháu đã 23 tuổi rồi!

Nhiều bạn nói là con lớn thì không lo đỡ mệt, thật ra mình thấy khổ hơn chứ! Khi nó lớn đó là nỗi lo vô cớ theo kiểu “tôi buồn không biết vì sao tôi buồn?”. Con còn nhỏ có mục đích rõ ràng ở từng giai đoạn để làm việc mà lo cho tụi nó. Còn nếu nó lớn thì y như ba mẹ mình từng lo về tụi mình là không biết con đi làm có được sếp yêu quý không? Có vợ chồng thì không biết tụi nó hạnh phúc không?… 

Vậy là con gái đã được 18 tuổi, thời gian nhanh thiệt! Mới ngày nào con còn bập bẹ, ốm nhom, đen thui, giờ thì con đã lớn. Đủ 18 tuổi con đã có nhiều quyền lắm rồi, con có thể đi học bằng xe phân khối lớn mà không cần ba mẹ đón nữa, được đi bầu cử và nhiều quyền nữa…

Học trò ba hay nói là “bạn Si sướng vì là con của thầy” nhưng tụi nó có biết là có nhiều lần, ba đã làm cho con gái ba phải chảy nước mắt, không vì đòn roi mà vì những lúc nóng nảy ba đã trách móc la rầy con. Năm con thi vô trường chuyên Lương Thế Vinh, ba lo sốt vó, chắc lo hơn kỳ thi sắp tới của con nữa. Vì thấy nhiều đơn thi vào chuyên Anh quá, ba đâm lo. Chỉ gần tới kỳ thi, vô tình gặp cô Linh, cô Thưởng có nói là con học văn cũng được, ba tự yêu cầu con thi vào chuyên Văn mặc dù cô Trinh nói con vẫn có thể đậu vô chuyên Anh. Nhưng để chắc một chỗ vào Lương Thế Vinh ba đã ghi đơn cho con - rồi con cũng đậu vào chuyên Văn theo ý ba. Sau này nghe bạn con nói lại là con không thích mà thi chỉ vì ba, ba đã sai ở chỗ nào ngoài trừ đã quá lo cho con. 

Năm nay, ba đã cho con toàn quyền quyết định về trường thi, ngành học, con có thể không đậu năm nay thì năm sau cố gắng hơn nhé. Từ hôm nay con đã thực sự là công dân với đủ quyền hạn và nghĩa vụ nhưng trong mắt ba mẹ con vẫn là đứa con gái nhỏ ngày nào, luôn muốn được chia sẻ với con những khi con vui buồn. Ba mong con sẽ vững vàng trên bước đường đời để sau này ba mẹ yếu thì con có thể thay ba mẹ mà lo cho cu Nhím nhé. 

Chúc mừng con sinh nhật thật vui vẻ.

Nguyễn Thanh Long
Giáo viên Trường THPT chuyên Lương Thế Vinh
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 18/08/2019 8:48:47 CH
    Mạ tôi là một phụ nữ Huế đảm đang, thông minh, sắc sảo. Trời phú cho tư chất như thế nên khi trưởng thành có gia đình, có con dâu thì mạ tôi là một bà mẹ giỏi giang, có đ...
  • 11/06/2019 6:45:29 CH
    Giữa tháng 5 âm lịch, sau những cơn mưa kéo dài, khi ánh nắng bắt đầu le lói, mùi đất nồng nồng phảng phất cùng mùi lá cây mục cũng là lúc mùa nấm mối về. Trong các khu v...
  • 28/05/2019 9:33:08 CH
    Ở miền Bắc có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, còn miền Nam lại chỉ có hai mùa mưa nắng. Nhưng riêng vùng đất Long Khánh quê tôi lại có thêm một mùa đặc trưng nữa, đó là mùa ...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)