Chủ đề dư luận
Bạn đọc & Tòa soạn
Bạn đọc viết
“Dàn nhạc đặc biệt” và ý nghĩ cuối năm…
3-1-2018
Cuối năm, tôi được mời dự chương trình văn nghệ của bệnh nhân Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2, đơn vị Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Tôi ngồi ở hàng ghế đại biểu gần phía trên. Ðằng sau tôi, áo trắng, áo xám ngồi xen kẽ. Áo trắng là các bác sĩ, y tá, điều dưỡng, nhân viên y tế, áo xám là bệnh nhân. Ngoài hành lang, những diễn viên - bệnh nhân đang loay hoay chỉnh sửa xiêm áo, người nào cũng má đỏ môi hồng…
Sau màn đồng ca có tính chất “hâm nóng” bầu không khí, từ hàng ghế trên cùng, Bác sĩ, Phó giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Thọ - nguyên giám đốc bệnh viện, người đã sử dụng nghệ thuật như một liệu pháp điều trị bệnh tâm thần hiệu quả bỗng vui vẻ đứng dậy, giới thiệu “Dàn nhạc đặc biệt, không nơi nào có”. Ông tếu táo khoe, dàn nhạc mới đi biểu diễn phục vụ ở Tây nguyên về. Tôi nhìn lên sân khấu. Mấy chục bệnh nhân trong trang phục các dân tộc thiểu số Việt Nam đính kim sa lấp lánh đồng loạt cúi chào khán giả. Mỗi người một nhạc cụ đơn giản: bộ gõ. Thoạt nhìn dàn nhạc không thấy có điều gì bất thường. Nhưng nhìn kỹ từng “ nhạc công” sẽ thấy gương mặt họ đờ đẫn, ngờ nghệch, bộ trang phục lấp lánh không giấu được vẻ khắc khổ, lam lũ.

“Nhạc trưởng ” bắt đầu chỉ huy dàn nhạc. Giai điệu quen thuộc của bài “Trống cơm” - dân ca Bắc bộ vang lên. Tiếp đến là bài “Tiếng chày trên sóc Bombo”. Những âm thanh từ bộ gõ lách cách vui tai, dù nhịp phách có phần hơi chệch choạc. “Những diễn viên đặc biệt” mặt mũi căng thẳng, tập trung cao độ vào tiết mục. Trông họ vừa tội nghiệp, lại vừa có cái gì đó rất đáng khâm phục. Tôi không biết họ là ai, tên tuổi, nghề nghiệp làm gì, từ đâu đến, nhưng tôi hiểu, để có thể hát, múa trên sân khấu, những con người ấy cùng các vũ công, nhạc sĩ đã nỗ lực “vượt lên chính mình”.

t14_030118_1.jpg
Một tiết mục văn nghệ do bệnh nhân biểu diễn

“Mù tịt” về cơ chế gây bệnh tâm thần nên tôi chỉ hiểu đại thể, bệnh nhân tâm thần thường trải qua những biến cố bi kịch vượt quá khả năng chịu đựng, khiến họ “hóa điên” như cách nói dân gian, thực chất là họ bị sang chấn tâm lý. Chẳng hạn như chị hàng xóm nhà tôi trước kia từng làm trong ngành hải quan, vì thất tình mà bị tâm thần. Cả ngày chị dùng chổi chà quét cái ngõ chung cho thật sạch, nhiều hôm trời mưa sầm sập chị vẫn đội mưa quét, cả người ướt đẫm.

Người bạn gái của tôi cũng có cậu em trai đang học năm thứ 3 khoa Hóa, Trường đại học Khoa học tự nhiên thì phát bệnh tâm thần. Nhiều năm rồi cậu sống ở bệnh viện, cả ngày lang thang, nhìn thấy bất cứ mẩu giấy nào vương vãi dưới đất cũng lượm lặt, nhét đầy túi áo. Thì ra, dù điên loạn, thói quen đọc sách của chàng sinh viên vẫn le lói sót lại đâu đó, khiến cậu hễ thấy chữ là vội vàng nhặt lấy, tích trữ.

Với những con người đáng thương ấy, các bác sĩ, nhân viên y tế phải dùng mọi liệu pháp, không chỉ thuốc thang mà cả hội họa, âm nhạc… để “đánh thức” phần u mê rối loạn trong trung tâm thần kinh của họ, giúp cho người bệnh lấy lại sự cân bằng và một đời sống tinh thần lành mạnh. Ngoài trách nhiệm của người thầy thuốc, nhiều bác sĩ, nhân viên y tế ở đây đã giành cho người bệnh tình cảm gần gũi, ấm áp đậm chất gia đình. Họ đã và đang nỗ lực giành lại những số phận hẩm hiu gần như đã thành “phế nhân” được trở lại lành lặn, có thể sống bình thường như mọi người.

Trong khi ấy, rất nhiều người, cả những thanh niên trai tráng đầu óc tay chân khỏe mạnh lại tiêu phí thời gian vàng ngọc vào những trò đỏ đen, nghiện hút, đua xe, cá độ, làm những điều vi phạm pháp luật. Nhiều người cả ngày lê la “cắm quán”, sống dựa, phá phách, chẳng bao giờ chịu suy nghĩ, trăn trở về lẽ sống của mình, để rồi làm điều gì đó tốt đẹp, đóng góp cho gia đình, cộng đồng. Có lẽ chỉ khi nhìn thấy những bệnh nhân tâm thần vụng dại, bất lực một cách đáng thương, người ta mới ý thức được sự may mắn của mình và biết trân quý những gì mình đang có. 

Hoàng Ngọc Điệp
BÌNH LUẬN
Ý kiến của bạn
Tin bài khác cùng chuyên mục
  • 06/03/2018 10:51:54 CH
    Hệ thống thoát nước và bờ kè suối Săn Máu và suối Linh đã được tỉnh và TP. Biên Hòa đầu tư bằng nguồn kinh phí khá lớn. Dự án được thực hiện từ nhiều năm nay, nhiều đoạn ...
  • 04/02/2018 10:06:30 CH
    Thời gian gần đây, tôi thường đi làm ở Linh Trung (Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh) bằng xe máy từ Biên Hòa và nhiều lần phải giật mình khi qua nút giao ngã tư Vũng Tàu: mất an ...
  • 28/01/2018 9:40:53 CH
    “Đi bão” một đoạn thôi, rồi về bình tâm lại. Facebook (FB) tràn ngập những lời yêu thương dành cho cầu thủ U23 Việt Nam. Buồn không, buồn nhiều chứ! Cái bàn thua tức tưởi...
Bạn có thường xuyên đọc báo Lao động Đồng Nai không?
  • Náo nức Xuân về
  • Chúc mừng Năm mới Đinh Dậu. Chúc Báo Lao Động Đồng Nai đạt nhiều thành công mới.
    Trần Hoàng Thanh (24/01/2017 5:28:48 CH)
  • Vui Xuân cùng công nhân lao động
  • Rất vui khi người công nhân lao động được quan tâm về vật chất lẫn tinh thần khi xuân về, Tết đến.
    Nguyễn Trọng Đài (24/01/2017 5:24:14 CH)
  • Lưu giữ nghề thổ cẩm Châu Mạ
  • Nghề dệt thổ cẩm truyền thống cần duy trì và phát triển, nhưng điều này cũng thật khó đấy!
    Nguyễn Hoàng Lộc (24/01/2017 5:13:34 CH)
  • Náo nức Xuân về
  • Năm mới chúc mọi điều tốt lành đến với mọi nhà. Chúc Báo Lao động Đồng Nai ngày càng khởi sắc với nhiều tin, bài có giá trị.
    Nguyễn Minh Trúc (24/01/2017 5:07:05 CH)
Thông tin doanh nghiệp